Tỉnh Dòng Lasan Việt Nam http://www.lsvn.info/

Chia sẻ Lời Chúa - Chúa nhật 3A Phục Sinh
29.04.2017

Cv 2, 14.22b-33; Lc 24, 13-35.
Trong năm A, 3 Chúa nhật mở đầu mùa phục sinh đều quy về một điểm: yếu tố nào giúp cho nhân loại mọi thời có thể an tâm dựa vào đó để tìn nhận rằng Đức Giêsu đã phục sinh.


Câu đáp của Chúa nhật 1A là NHỚ LẠI VÀ HIỂU LỜI KINH THÁNH, của CN 2A là chứng tá tông truyền của các tông đồ và của các cộng đoàn tín hữu tiên khởi.

Hai yếu tố trên được bài đọc 1 hôm nay lặp lại ngang qua lời rao giảng chứng tá của Phêrô và nhóm 12 trước dân Do Thái trong lễ Ngũ Tuần . Còn Tin Mừng hôm nay cung cấp thêm một yếu tố nữa: đó là nghi thức bẻ bánh, tức là bí tích Thánh Thể.

Trong bài đọc 1, yếu tố truyền thống, gồm cả truyền thống Cựu Ước, được nhấn mạnh, có 1vai trò lớn trong việc làm cho Tin Mừng phục sinh được loan báo cho toàn thế giới.

Thật vậy, bài đọc 1 là lời giảng của Phêrô vào dịp lễ Ngũ Tuần. Theo truyền thống Do Thái Giáo, đây là dịp mà mọi tín đồ Do Thái, gốc lẫn dân ngoại, từ bốn phương đều kéo nhau về Giêrusalem dự lễ theo Luật (Cv 2, 5 -10). Nhưng lần này thay vì tụ họp nhau ở Đến Thờ, thì họ lại được “tiếng GIÓ” của Thánh Thần lôi cuốn, đưa họ đến ngôi nhà nơi các tông đồ đang ẩn trú. Nhờ đó họ đã chứng kiện được một dấu lạ, một hồng ân là nghe hiểu được lời rao giảng của Phêrô bằng chính tiếng mẹ đẻ về Tin Mừng phục sinh.

Bài đọc 1 chính là lời rao giảng này, có nội dung như sau:

1/ Thập giá mà Đức Giêsu phải chịu là kế hoạch từ đời đời của Cha (23)

2/ Nhưng thập giá không phải là cùng đích mà Cha nhắm tới. Đó chỉ là chặng đường phải vượt qua, đích tới là phục sinh (24)

3/ Dự tính đó của Thiên Chúa được Người tỏ lộ từ xưa cho David, Phêrô đã áp dụng câu Cv 2, 27: “Chúa chẳng đành bỏ mặc linh hồn con trong cõi âm ty, cũng không để vị thánh của người phải hư nát” là lời  David báo trước về sự phục sinh của Đức Giêsu (31). Điều đó hàm ý rằng việc Đức Giêsu phục sinh là ý Chúa Cha.

Vậy truyền thống Do Thái, lời Kinh Thánh lẫn truyền thống tông đồ Kitô giáo là cái nền vững chắc giúp tín hữu mọi thời an tâm tin rằng Đức Giêsu thực sự đã phục sinh.

Qua bài đọc Tin Mừng, về 2 môn đệ làng Emmau, một yếu tố mới được bổ sung thêm: đó là bí tích. Tuy nhiên lời ngôn sứ và sách Thánh (Lc 24, 25 -27.32) vẫn là yếu tố nền, là cầu nối: Đức Giêsu đã dung truyền thống sách Thánh từ Môsê đến các ngôn sứ để khai tâm mở trí cho 2 môn đệ. Sau đó được sự trợ lực của dấu chỉ bí tích, hai ông mới bừng sáng ra nhận rằng Đức Giêsu đã phục sinh.

Điều mà Tin Mừng muốn nhấn mạnh là : cứ tiếp xúc thể lý như nghe, nói, thấy, đồng hành suột chặng đường dài đã không làm cho hai ông nhận ra người đồng hành là Đấng Phục Sinh; chỉ có lời Kinh Thánh do Đức Giêsu gợi lên là làm các ông cảm thấy “long bừng cháy lên” (32), nhưng chút “bừng cháy” ấy chưa đủ để giúp nhận ra Đấng Phục Sinh.

Chỉ tới khi vào bàn ăn, Đức Giêsu “cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng và bẻ ra trao cho họ” (30), lúc đó hai ông mới nhận ra Đấng Phục Sinh. Nhưng ngay lúc họ nhận ra Người thì mắt phàm nhân của họ không còn thấy được Người nữa. Vậy tiếp xúc thể lý hoàn toàn không cần thiết để tin. Chính cử chị “bẻ bạnh” gợi lại phép lạ nhân bánh và lập bí tích Thánh Thể mới mở cặp mắt đức tin của hai ông.

Thế là tức tốc, hai ông quay lại Giêrusalem để loan Tin Mừng. Nhưng khi tới nơi thì hai ông lại nhận được trước Tin Mừng từ cộng đoàn Giêrusalem, khởi phát từ Phêrô: “Chúa trỗi dạy thật rồi và đã hiện ra cho ông Simon” (34). Nền tảng đức tin tông truyền vẫn là Phêrô. Bí tích liên kệt với Lời Chúa và truyền thống tông đồ là 3 yếu tố nền để nhân loại mọi thời dựa vào đó để tin, đón nhận Tin Mừng phục sinh và được cứu độ.




URL của bản tin này::http://www.lsvn.info//modules.php?name=News&op=viewst&sid=2678

© Tỉnh Dòng Lasan Việt Nam contact: weblsvn@gmail.com