Tỉnh Dòng Lasan Việt Nam http://www.lsvn.info/

Chia sẻ Lời Chúa - Chúa nhật 17A thường niên
29.07.2017

1V 3,5.7-12
Mt 13,44-52
Chúa nhật 17 A mùa thường niên đề cập một vấn đề luôn mang tính thời sự đối với phận làm người của chúng ta. Đó là SỰ KHÔN NGOAN. Ai cũng muốn mình được khôn ngoan, và hy vọng nhờ khôn mà đời mình sẽ thành công, hạnh phúc. Nhưng, thế nào là khôn ngoan? Là thành công? Là hạnh phúc? Nhất là TỪ ĐÂU mà con người có được sự khôn ngoan ấy?


Có rất nhiều câu trả lời, tuy theo tầm nhìn, khát vọng của từng đối tượng. Nhưng cách chung người khôn ngoan là người tìm ra được đủ mọi cách để có được nhanh nhất, nhàn nhất, nhiều nhất những gì mình khát vọng, lắm khi bất chấp hậu quả, gây thiệt hại cho kẻ khác, cho công ích. Trong trường hợp bất chấp đó, người ta đã lầm khôn ngoan với ranh ma, mưu đồ gian dối. Xin kể một câu chuyện vui minh họa:

Một số cha mẹ khi không muôn tiếp khách  vào một thời điểm nào đó thường căn dặn con cái: nếu có ai muôn gặp ba thì nói ba đi vắng nghe. Rồi có khách đến hỏi: ba có ở nhà không con? Một đưa trả lời đúng lời ba dặn: thưa, Ba đi vắng!. Đứa khác: thưa, Ba đang ở nhà! Thế là đứa nói dối được khen là KHÔN (?) còn đứa nói thật bị chê là DẠI.

Khôn ngoan theo thói đời thật ra chỉ là MA GIÁO, tìm tích lỹ bằng mọi giá, bất chấp mọi sự chỉ vì lợi ích cho cá nhân hay cho phe nhóm.

Lời Chúa hôm nay không dạy chúng ta thứ khôn ngoan ngụy biện đó. Theo Thánh Kinh, không ngoan phải là ân huệ của Thiên Chúa được ban cho con người, giúp con người nhận ra, sống đúng Luật Chúa vì sáng danh Chúa và cì ơn cứu độ cho tha nhân: long kính sợ ĐỨC CHÚA là tuyệt đỉnh của khôn ngoan (Hc 1,18a), là trường dạy không ngoan (Hc 1,27), là đầu mối khôn ngoan (Cn 9,10), gốc rễ của khôn ngoan là kính sợ Chúa (Hc 1,20a), khôn ngoan là tuân giữ các điều răn (Hc 1,26).

Bài đọc I trích từ 1V, thật lại giấc mơ của vua Salomon tại Ghip-ôn, sau khi đã được lên kế vị vua Đa-vit. Trong giấc mơ Chúa phán với ông “ngươi cứ xin đi, Ta sẽ ban cho”. Xin gì Chúa cũng cho. Salomon đã không xin những ơn chỉ có ích lợi riêng cho cá nhân ông: không xin sống lâu, không xin giàu có, không xin thống trị kẻ thù. Ông chỉ xin một ơn để hoàn thành được sứ mạng mà Chúa trao cho ông: ƠN KHÔN NGOAN biết biện phân phải trái để cai trị toàn dân đông đảo của Chúa theo đúng đường lối Chúa. Điều tiên quyết ông xin là BIẾT LẰNG NGHE và tiếp đó là ơn BIẾT PHÂN BIỆT PHẢI TRÁI để an dân trị nước.

Tất cả chỉ vì sứ mạng, vì sáng danh Chúa, vì lơi ích cho dân Chúa. Thiên Chúa hài lòng vì lời xin thật sự khôn ngoan ấy. Thiên Chúa chuẩn y ban cho ông một trí khôn ngoan vô tiền khoáng hậu, đồng thời ban luôn cho ông tất cả vinh quang của thế trần: sống lâu, giàu có ... cho dù ông không xin. Ông trở nên biểu tượng khôn ngoan trong Do Thái giáo.

Trong Tin Mừng, qua các dụ ngôn, Đức Giê su mặc khải Nước Trời đã đến rồi; và khôn ngoan chính là thái độ phải có trước ân huệ Nước Trời đang hiện diện tại thế, nơi chính bản thần Người.

Không ngoan là biết biện phân chọn lựa, dám coi Nước Trời là quý giá, vượt hơn tất cả đến dộ sẵn sàng bán đi tất cả những gì đang có để đánh đổi.

Hai bài dụ ngôn sánh ví Nước Trời với kho tàng được chôn giấu và với viên ngọc quý. Kho tàng là do tình cờ phát hiện; viên ngọc quý là do có ý đi tìm  và rồi may mắn gặp được. Cho dù tình cờ hay có ý tìm thì thái độ chung là dám về bán tất cả những gì mình có để mua cái điều quí giá nhất mà họ gặp được.

Vậy khôn ngoan là một quyết định chọn lựa: từ bỏ tất cả những gì mình đang có, những gì mình đang cậy dựa, những gì an toàn mình đang thụ hưởng ... để đổ lấy GIÁ TRỊ NƯỚC TRỜI. Cụ thể là dám bỏ tất cả để CHỌN ĐỨC GIÊSU, trao phó vận mệnh mình trong tay Người.

Cuối cùng khôn ngoan là biết khám phá ra trong những ơn Chúa ban: cũ lẫn mới những gì mang lại ơn ích cho ơn cứu độ.

Xin Chúa Thánh Thần giúp chúng ta biết lắng nghe, biện phân, từ bỏ, chọn lựa để đi vào đường khôn ngoan của Thiên Chúa, để Chúa thật sự là tất cả cho chúng ta.




URL của bản tin này::http://www.lsvn.info//modules.php?name=News&op=viewst&sid=2722

© Tỉnh Dòng Lasan Việt Nam contact: weblsvn@gmail.com