Tỉnh Dòng Lasan Việt Nam http://www.lsvn.info/

SỰ PHÁN ĐOÁN, ĐÁNH GIÁ
03.10.2017

CHÚA NHẬT 26 MTN A
Ed 18, 25-28
Mt 21,28-32
ĐGS phân tích thái độ của hai người con trước lênh truyền của Cha. Cha sai hai con đi làm vườn nho: - đứa con thứ nhất bắt đầu chống lại lệnh Cha: “con không muốn” nhưng sau đó lại hối hận và đi làm,- đứa con thứ hai, trước lệnh Cha đã xin vâng rất lễ phép, nghi thức “thưa ngài, con đây”, thế nhưng lại bỏ ngoài tai lệnh Cha.

Lời Chúa của Chúa nhật XXVI A tiếp tục mời gọi chúng ta khám phá thêm sự khác biệt giữa đường lối của TC với đường lối của con người. Yếu tố khác biệt được nhấn mạnh hôm nay là sự PHÁN ĐOÁN, ĐÁNH GIÁ về luân lý đạo đức trước một sự việc, một thực tế đã xảy ra và những hậu quả mà cách chung là con người có thể đoán định được.

Sự khác biệt không chỉ ở SỰ KIỆN, bởi vì trên lý luận, con người lẫn Thiên Chúa đề nhất trí là có công thì được thưởng, có tội thì phải phạt. Thế nhưng vấn đề là dựa trên chuẩn mực nào để đánh giá công tội?

Mọi chuẩn mực được Lời Chúa hôm nay đề cập đến là THỜI ĐIỂM DIỄN RA VIỆC ĐỊNH CÔNG TÍNH TỘI? Vào thời điểm lượng giá, tôi đang ở trong tình trạng công hay tội?

Con người thường dựa trên những gì đã xảy ra và nghe thấy được. Như vậy là dựa trên những sự việc quá khứ mà chính mình đã biết và nhận định được; còn những gì đang diễn ra hoặc đang dự tính thì nằm ngoài tầm lượng giá, kiếm soát của con người. Những biến đổi, hoán cải, những động có thúc đẩy hành động thì mắt phàm lại càng khó nhận ra.

Phần Thiên Chúa, Người luôn muốn cho con người được sống và Người luôn là hiện tại, nên Người chú tâm hơn đến các biến đổi, đến cái đích mà con người đang muốn hướng về. Chính cái tương quan, cái hoán cải đang có đối với điều thiện (hay ác) ngay trong phút hiện tại mới là yếu tố quyêt định để luận công định tội.

Trong bài đọc 1, Êdêkien thuật lại cuộc đối thoại giữa dân Israel với Thiên Chúa, dân trách “đường lối Chúa Thượng không ngay thẳng” vì Chúa ân thưởng kẻ gian tà và trách phạt người công chính. Dân trách Chúa vì họ cho rằng cảnh lưu đày họ đang chịu là hậu quả của tội lỗi thế hệ cha ông. Họ chất vấn Chúa: tại sao cha ông họ ăn nho xanh mà họ phải ê răng? (Ed 18,2)

Quá khứ thì không thể xóa bỏ hay thay đổi được. Điều họ đòi hỏi Chúa là phải ngay lập tức cất nhấc họ khỏi các tai ương vốn không do lỗi của họ trong quá khứ. Đó là đường lối của Dân. Êdêkien theo lệnh Chúa tới đề nghị cho Dân một lối giải quyết khác, dựa trên hai nguyên tắc: một cũ, một mới.

-          Cái cũ là nguyên tắc LIÊN ĐỚI của thân phận làm người vẫn còn: sai phạm của cá nhân lắm khi cộng đoàn phải lãnh HẬU QUẢ.

-          Cái mới là nguyên tắc TRÁCH NHIỆM CÁ NHÂN: tội của ai thì người ấy chịu án phạt; công của ai thì người ấy hưởng PHẦN THƯỞNG.

Và yếu tố quyết định vận mạng Thưởng hay Phạt là VIỆC LÀM TRONG HIỆN TẠI chứ không dựa vào những gì đã làm trong quá khứ (Ed 18,26-28).

Vậy sứ điệp ẩn trong bài đọc 1 là: hãy can đảm chấp nhận hậu quả của quá khứ, đồng thời cố gắng sống công chính trong hiện tại trong niềm trông cậy rằng thái độ công chính của cả nhân trong hiện tại có thể hòa giải những hậu quả xấu của quá khứ và mang lại kết quả tốt đẹp cho tương lai.

Bước sang bài Tin Mừng, bài dụ ngôn là một minh họa cho sứ điệp của bài đọc 1: ĐGS phân tích thái độ của hai người con trước lênh truyền của Cha. Cha sai hai con đi làm vườn nho: - đứa con thứ nhất bắt đầu chống lại lệnh Cha: “con không muốn” nhưng sau đó lại hối hận và đi làm,- đứa con thứ hai, trước lệnh Cha đã xin vâng rất lễ phép, nghi thức “thưa ngài, con đây”, thế nhưng lại bỏ ngoài tai lệnh Cha. Từ đó, ĐGS đưa ra hai kết luận:

1/ vâng lời không chủ yếu dựa trên lời nói, mà trên hành động; không dựa trên những gì đã xảy ra trong quá khứ mà là TRONG HIỆN TẠI.

2/  và kết luận ứng dụng nhằm cảnh cáo các thượng tế và kỳ mục: “những người thu thuế và gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước họ. Lý do, vì trong HIỆN TẠI, các thu thuế và gái điếm đã bỏ quá khứ tội lỗi, tin vào sứ điệp của Gioan Tẩy Giả và hoán cải. Cánh cửa cứu độ vẫn còn mở ra  cho các thượng tế và kỳ mục: họ chỉ vào SAU thôi với điều kiện là HOÁN CẢI.

Thật ra, Thiên Chúa lẫn con người muốn nhân loại được cứu độ. Nhưng ơn cứu độ là quà tặng nhưng không của Thiên Chúa, từ Thiên Chúa mà đến. Vậy hãy hoán cải, mở rộng lòng đón nhận đường lối của Thiên Chúa.




URL của bản tin này::http://www.lsvn.info//modules.php?name=News&op=viewst&sid=2749

© Tỉnh Dòng Lasan Việt Nam contact: weblsvn@gmail.com