Tỉnh Dòng Lasan Việt Nam http://www.lsvn.info/

CHÚA NHẬT XIX A MTN Is 45,4-6 Mt 22,15-21
22.10.2017

Dưới cái nhìn của Kinh Thánh, tất cả quyền lực trần thế đều là công cụ trong bàn tay Thiên Chúa: Thiên Chúa sử dụng những quyền lực ấy – cho dù là thuận thảo hay chống đối lại Thiên Chúa – làm phương tiện để thực hiện chương trình cứu độ của Người.

Lời Chúa của Chúa nhật XIX A, đề cập cập đến một vấn đề rất thực tế, luôn mang tính thời sự và thân thiết với cuộc sống trần thế của thân phận làm người. Vấn đề đó là mối tương quan giữa quyền lực trần thế và uy quyền thần linh của Thiên Chúa.

Dưới cái nhìn của Kinh Thánh, tất cả quyền lực trần thế đều là công cụ trong bàn tay Thiên Chúa: Thiên Chúa sử dụng những quyền lực ấy – cho dù là thuận thảo hay chống đối lại Thiên Chúa – làm phương tiện để thực hiện chương trình cứu độ của Người.

Đó là dự tính của Thiên Chúa! Còn trong thực tế của thân phận làm người, chúng ta, các Ki-tô hữu, khi sống giữa thế trần, luôn phải chịu ảnh hưởng, chi phối bởi một thế lực dân sự, thế trần nào đó. Trước các quyền lực ấy, người tin vào Thiên Chúa phải có thái độ, đáp trả như thế nào? nhất là khi những quyền lực ấy đi ngược lại với nhân phẩm con người, đường lối của Thiên Chúa?

Đó là một vấn đề lớn và phức tạp, luôn là nỗi bận tâm cho con người, cho Hội Thánh. Lời Chúa hôm nay chỉ gợi lên vài định hướng:

Đối với tín hữu Chúa Ki-tô, mọi sự đều mang tính giai đoạn, chóng qua và đều là công cụ của Thiên Chúa vào từng giai đoạn lịch sử. Sự thăng trầm của các thế lực trần tục là một sứ điệp Chúa gửi đến cho con cái của Người. Vậy đối với Ki-tô hữu, vấn đề là xin ơn Chúa soi sáng để vượt qua được những được thua trước mắt do các biến cố đưa lại mà NHẬN RA ĐƯỢC SỨ ĐIỆP THẦN LINH, BÀN TAY THIÊN CHÚA đang dẫn dắt dòng lịch sử; từ đó có được thái độ đáp trả phù hợp góp phần cùng Chúa từng bược hoàn tất lịch sử cứu độ.

Cụ thể lời Chúa hôm nay đưa ra hai dung mạo điển hình của quyền lực trần thế: vua Kyrô trong bài đọc 1 và hoàng đế César trong Tin Mừng; đồng thời cũng cho thấy Thiên Chúa sử dụng họ như thế nào.

Bài đọc 1 nói về vua Kyrô, vua Ba Tư, một người dân ngoại. Nhưng Đức Chúa đã sử dụng con người, quyền lực của ông làm phương tiện dẹp tan đế quốc Babylon, cứu dân Chúa thoát cảnh lưu đày, lại còn giúp họ mọi thuận lợi xây lại Đề Thờ và tái thiết Giêrusalem. Công trình ấy tuyệt vời đến độ, Isaia – trong bài đọc 1 – đã mạnh dạn gán cho vua dân ngoại này tước hiệu MÊSIA “Đấng được Thiên Chúa xức dầu”. Và bài đọc 1 liệt kê ra những ưu ái mà Chúa dành cho ông vua dân ngoại này:

·         Chúa ủng hộ, giúp vua thắng các kẻ thù cách dễ dàng (45, 1)

·         Chúa chọn đích danh vua làm người giải cứu dân (45, 4)

Chúa làm tất cả các điều ấy là vì lợi ích cứu độ cho dân Chúa (45, 5) và cũng vì lợi ích cứu độ cho cả vua Kyrô nữa: qua công trình đó vua dần nhận ra  ĐỨC CHÚA là Thiên Chúa duy nhất, ngoại trừ Chúa, không còn Chúa nào khác (45,6).

Như vậy, mặc dù không hề ý thức, vua Kyrô đã thực sự là công cụ trong tay Chúa để Chúa thực hiện lời hứa cứu dân Người khỏi ách Babylon và còn đi xa hơn nữa là cho Kyrô nhận ra ĐỨC CHÚA LÀ THIÊN CHÚA DUY NHẤT.

Còn vị vua được đề cập đến trong Tin Mừng là César, hoàng đế La mã, đang đô hộ dân Israel. Dấu chỉ của quyền lực đế quốc trên chư hầu là ép chư dân nộp thuế phân chia cho nhà vua. Liên quan tới vấn đề nộp thuế này, Tin Mừng thuật lại việc hai nhóm Hêrôđê và Biệt Phái vốn là thù địch nhau, giờ lại liên minh để gài bẩy ĐGS qua câu hỏi: “có được nộp thuế cho César hay không?” nếu ĐGS trả lời là “có” thì bị bọn Biệt Phái chụp mũ là “phản quốc”; còn nếu trả lời “không” thì bị phe Hêrôđê gán cho tội xúi dân làm loạn chống nộp thuế. ĐGS không trả lời thẳng vào câu hỏi. Người xin xem 1 đồng tiền dùng nộp thuế. Hỏi hình in trên đó là của ai; khi biết đó là hình César thì Người bảo: “của César trả về cho César, của Thiên Chúa trả về cho Thiên Chúa”. Vậy ĐGS phân biệt rõ ràng, con người có hai bổn phận: với trần thế và với Thiên Chúa. Sống giữa trần thế, hưởng dùng các phúc lộc của trần thế mang lại thì phải có bổn phận đối với trần thế, và ĐGS nhấn mạnh: ngoài bổn phận đối với trần thế, con người – kể cả hoàng đế - cũng phải có bổn phận đối với Thiên Chúa. ĐGS không trực tiếp can thiệp vào lãnh vực trần thế, Người chỉ hướng dẫn con người đường lối về lại với Thiên Chúa như con người hiếu thảo.

Vậy hãy chu toàn tốt mọi bổn phận trần thế chính trong tư cách con người hiếu thảo của Thiên Chúa; đồng thời xác tín rằng Chúa là Đấng làm chủ dòng lịch sử: tất cả mọi quyền bính trần thế đều nhất thời và được Chúa sử dụng theo ý Chúa như những công cụ trong một thời điểm lịch sử để phục vụ cho chương trình cứu độ vĩnh cửu của Người.




URL của bản tin này::http://www.lsvn.info//modules.php?name=News&op=viewst&sid=2765

© Tỉnh Dòng Lasan Việt Nam contact: weblsvn@gmail.com