Tỉnh Dòng Lasan Việt Nam http://www.lsvn.info/

CHÚA NHẬT IV MÙA VỌNG B
17.12.2017

2Sm 7,1-5.8b-12.14a-16
Lc 1,26-38
Một khi đã nhận ra Thánh Ý của Thiên Chúa trên cuộc đời mình, Maria đã sẵn sàng từ bỏ dự tính riêng tư để công trình của Thiên Chúa được hoàn tất nơi mình. Nhờ thái độ phó thác, sẵn sàng từ bỏ ý riêng, nhờ hai tiếng xin vâng của Đavit và Maria, ĐGS đã nhập thể làm người, làm người thừa kế dòng tộc Đavit.

Chúng ta đang ở vào Chúa nhật thứ tư. Chúa nhật cuối cùng của MV. Chúng ta sắp mừng đại lễ Giáng Sinh, Thiên Chúa làm người đến với chúng ta trong xác phàm nhân loại để mang lại cho chúng ta ơn cứu độ, cuộc sống mới, cuộc sống thần linh. Để giúp nhân loại có dấu chỉ nhận ra được Đấng Mêsia thiên sai khi Người đến, Thiên Chúa đã gửi tới những yếu tố báo trước, dọn đường. Chúa Nhật cuối MV năm B trình bày cho chúng ta một trong các yếu tố đó: ĐẤNG MÊSIA là hậu duệ đích thực của vương triều Đavit, được Thiên Chúa cho thừa kế ngai vàng tổ tiên, và Thiên Chúa đoan hứa phù trợ cho vương quyền người ấy được muôn đời bền vững. Đó là dự tính từ muôn đời của Thiên Chúa và chắc chắn Người sẽ thực hiện.

Tuy nhiên, Thiên Chúa không làm một mình. Người luôn muốn mời gọi con người cộng tác vào công trình cứu độ ấy. Chúa muốn công trình của Chúa cũng là công trình của nhân loại. Vì thế Lời Chúa hôm nay cũng cho thấy THÁI ĐỘ ĐÁP TRẢ PHẢI CÓ TỪ PHÍA CỦA NHÂN LOẠI để ý định cứu độ từ muôn đời của Thiên Chúa trở thành MỘT THỰC TẠI CỤ THỂ trong dòng lịch sử nhân loại, trở thành gia sản của chúng ta. Cụ thể, Lời Chúa của Chúa Nhật Mùa Vọng IVB đưa ra hai dung mạo cộng tác viên trong công trình của Thiên Chúa.:  Đavit trong bài đọc I và Maria trong Tin Mừng: hai đấng đã phải từ bỏ dự tính riêng tư của mình để đón nhận dư tính từ muôn đời của Thiên Chúa trên cuộc đời của hai đấng, nhờ đó dự tính yêu thương của Chúa đang nở hoa, sinh trái như chúng ta đang thọ hưởng hôm nay.

Bài đọc I trích từ 2Sm, thuật lại việc vua Đavit khi đã được Chúa cho “yên cửa yên nhà” thì nảy ra ý định xây nhà cho HÒM BIA của Chúa một ngôi đền. Vua đem ý định đó ngỏ cùng ngôn sứ Nathan. Dù chưa thỉnh ý Chúa, Nathan đã vội vã đồng ý với vua, có lẽ do thấy đó là ý định tốt lành: “tất cả những gì vua ấp ủ trong lòng, xin vua cứ đi mà thực hiện. Vì Đức Chúa ở với vua”.

Thế nhưng ý định tốt lành ấy lại không phải là điều Chúa mong đợi nơi vua Đavit, nên qua một thị kiến, Chúa đã truyền cho Nathan phải nói lại cho Đavit biết dự tính của Thiên Chúa đối với vua và gia tộc vua. Đavit sẽ không xây Đền thờ cho Hòm Bia Thiên Chúa, nhưng chính Thiên Chúa, Đấng đã từng phù trợ Đavit từ một mục đồng lên đến ngai vua – hứa sẽ lập cho Đavit một NHÀ; nghĩa là khi Đavit mãn phần thì Thiên Chúa sẽ cho một người con do Đavit sinh ra lên kế vị và Chúa hứa sẽ là Cha và kẻ kế vị Đavit sẽ là con Chúa giữ vương quyền nó bền vững.

Như vậy Chúa hủy bỏ dự tính dù là tốt của Đavit và buộc Đavit phải tuân theo dự tính của Người. Tuy nhiên, qua dự tính ấy, Thiên Chúa hé cho thấy Đấng Mêsia của Thiên Chúa sẽ làm một HẬU DUỆ của nhà Đavit, nhưng bất ngờ là Đấng ấy sẽ lại là con bác thợ Giuse và thôn nữ Maria.

Trong Tin Mừng, Lc thuật lại biến cố truyền tin. Nhìn theo chủ đề của Chúa nhật IV MV, ta thấy Đức Maria đã có một dự tính: cô đã đính hôn với một người tên là Giuse thuộc hoàng tộc Đavit. Thế nhưng Thiên Chúa đã có một dự tính từ muôn đời dành cho Maria lẫn Giuse; và khi đến thời đến buổi, Thiên Chúa sai sứ thần đến truyền tin cho Maria: xin cô thụ thai và sinh hạ một con trai, rồi đặt tên cho con trẻ là GIÊSU. Và điều ấy gây khó khăn cho Maria là Con Trẻ ấy không phải là con của Giuse mà là con “Đấng Cao Cả, được gọi là Con Đấng Tối Cao, và Con Trẻ ấy thừa kế ngai vàng Đavit tổ tiên Người”. Trước sứ mạng lạ lùng được thiên sứ gợi lên, Maria đã thắng thắn biện phân ý Chúa: “việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng?” và thiên sứ đã trình bày đường lối của Thiên Chúa cho Maria: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa”.

Một khi đã nhận ra Thánh Ý của Thiên Chúa trên cuộc đời mình, Maria đã sẵn sàng từ bỏ dự tính riêng tư để công trình của Thiên Chúa được hoàn tất nơi mình. Nhờ thái độ phó thác, sẵn sàng từ bỏ ý riêng, nhờ hai tiếng xin vâng của Đavit và Maria, ĐGS đã nhập thể làm người, làm người thừa kế dòng tộc Đavit.

Đó là một dấu chỉ giúp loài người nhận ra Đấng Mêsia khi Người đến.




URL của bản tin này::http://www.lsvn.info//modules.php?name=News&op=viewst&sid=2803

© Tỉnh Dòng Lasan Việt Nam contact: weblsvn@gmail.com