Tin tức » Suy Niệm & Cầu Nguyện 10.05.2021 06:19
PHÂN TÍCH VÀ SUY NIỆM LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XIV A THƯỜNG NIÊN
® 04.07.2020 17:12 | 337 hits ®

Xem hình
Chủ đề: Niềm vui được Chúa đến bày tỏ ơn cứu độ.

Dcr 9,9-10; Mt 11,25-30

* Dcr 9,9.10: Hãy vui sướng reo hò, vì kìa Đức Vua của ngươi đang đến…Người sẽ công bố hòa bình cho muôn dân.

* Mt 11,25: Con xin ngợi khen Cha…đã mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những kẻ bé mọn.

          Chủ đề của Chúa Nhật XIV A Mùa Thường Niên là NIỀM VUI. Căn nguyên của VUI là vì ơn cứu độ đã được Chúa thương bày tỏ cho dân Chúa, là những người bé mọn.

          Dưới cái nhìn của Cựu Ước, kẻ nghèo hèn, bé mọn là những người bị Thiên Chúa xét phạt. Cái nghèo, bệnh tật bị coi là hậu quả của tội. Và vì là có tội, là ô uế nên họ sẽ không được họp đoàn cùng với dân Chúa để ca khen Người.

          Lời Chúa hôm nay đem lại cho họ NIỀM VUI, vì Thiên Chúa đã đoái thương nhìn đến họ, gởi Đấng Mesia chính trực, Toàn Thắng đến với họ. Số phận họ đổi thay, họ được Thiên Chúa mở rộng lòng đón nhận, được nghỉ ngơi, bồi dưỡng.

          Niềm vui này được gắn kết với đức khiêm nhường. Chính đức khiêm nhường là yếu tố gắn kết kẻ nghèo hèn với vị Vua – Mesia mà Thiên Chúa đã thương gởi tới cho họ.

          Trong bài đọc một, ngôn sứ Dacaria công bố cho dân lời kêu mời, khích lệ của ĐỨC CHÚA: “Hỡi thiếu nữ Xion, hỡi thiếu nữ Giêrusalem (tức Dân Chúa) hãy hớn hở reo mừng; Vì kìa Đức Vua của ngươi đang đến với ngươi. Vị Vua này có các đặc nét: khiêm tốn và hòa bình, chính trực và toàn thắng.

-      Hình ảnh nói lên sự khiêm tốn của Vị Vua chính là con vật mà Người đang cưởi để đến với dân: con lừa mà lại là một con lừa con vẫn còn đang theo lừa mẹ. Hình ảnh trái ngược lại với chiến mã oai hùng biểu tượng cho chinh chiến.

-      Người cũng là vị Vua hòa bình, vì tất cả những công cụ của chiến tranh: chiến xa, chiến mã, cung nỏ bị Người hủy phá, đẩy xa khỏi Ephraim, Giêrusalem, Đất Nước của Người; và Người sẽ công bố hòa bình cho muôn dân.

Nét khiêm tốn, hiền hòa và an bình được nói ở trên giúp hiểu đúng hai đặc tính “chính trực” và “toàn thắng” của Người:

-      Chính trực ở đây không hiểu là xét xử nhưng nói lên sự thánh thiện, chuẩn mực của Người. Chính con người, tư tưởng của Người là qui luật, cương lĩnh cho mọi sự.

-      Còn toàn thắng không hiểu theo nghĩa thắng trận chiến tranh vì mọi công cụ chiến tranh Người đã hủy bỏ. “Toàn Thắng” chính là giúp họ nhận ra Tình Yêu Thiên Chúa quan phòng trong mọi hoàn cảnh: họ luôn được Thiên Chúa yêu thương.

Một vị vua khiêm tốn, hòa bình như thế đến cứu dân, làm chuẩn mực cho dân thì đó đúng là NIỀM VUI LỚN LAO.

Vị Vua đó chính là Đức Giêsu. Người là vị vua “có lòng hiền hậu và khiêm nhường”, Người đến nói cho những kẻ bé mọn về Mầu Nhiệm Nước Trời mà lại che giấu đối với bậc khôn ngoan thông thái.

Bài đọc Tin Mừng hôm nay mở đầu bằng NIỀM VUI của Đức Giêsu, Niềm Vui thấy Ý Cha, Mầu Nhiệm Nước Trời được Cha mặc khải cho những ai khiêm nhường, bé mọn.

          Chính vì thế người kêu mời những ai đang vất vả mang gánh nặng nề hãy đến với Người để nhận được sự nâng đỡ, an ủi. Đối với Đức Giêsu, ách chính là luật đã bị con người làm biến chất thành những gánh nặng không sao gánh nỗi (x.Lc 11,46; Cv 15,10). Đức Giêsu mời mang lấy ÁCH của Người nghĩa là giữ Luật êm ái, nhẹ nhàng của Người: Luật Yêu Thương.

          Đức Giêsu đến không để xét xử nhưng để cứu. Cứu không phải bằng cách hủy bỏ Luật nhưng là kiện toàn bằng cách đưa tất cả gánh nặng của Luật lên thập giá và để lại cho ta luật yêu thương. Xin Thánh Thần Chúa soi sáng giúp ta can đảm mang ÁCH của vị Vua – Mesia hiền hậu khiêm nhường.

          Như vậy Niềm Vui mà Đức Giêsu mang đến không phải là sự dẹp bỏ mọi “gánh nặng” của kiếp làm người, mà là đảm nhận tất cả trong tình yêu thay vì sợ hãi cam chịu trong uất ức.

          Không thể thay đổi mọi sự ngay tức khắc, nhưng đối với tín hữu, “hạt mầm niềm vui” đã bám rễ sâu vào cuộc sống, vì nhờ Đức Giêsu mặc khải, người môn đệ đã nhận ra Ý Chúa trong từng giây phút, biến cố của cuộc đời. Niềm Vui là từ nay biết chắc có Chúa ở cùng chúng ta. Hồng ân “có Chúa ở cùng” đã xóa đi bản án bị đuổi khỏi Eđen; Và tuyệt vời hơn nữa, chốn hồng trần lưu đày được trở thành “ngôi trường” của Thầy Giêsu dùng để dạy chúng ta biết tìm đến với Người để được bồi dưỡng nghỉ ngơi dưỡng sức.

 

 

 

SUY NIỆM CHÚA NHẬT XIV A THƯỜNG NIÊN

“Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, Con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã…mặc khải cho những người bé mọn…Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Tôi, Tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,25-28).

          Lời Chúa của Chúa Nhật Mùa Thường Niên XIV A mời chúng ta chung hưởng NIỀM VUI mà Chúa đã yêu thương, qua Đức Giêsu, ban tặng cho mỗi tín hữu và cho toàn dân Chúa. Nghe nói tới “niềm vui” thì ai cũng thích! Nhưng liệu “niềm vui” mà Chúa muốn ban tặng có thực sự là điều mà chúng ta ưa thích? Thái độ của chúng ta sẽ là thế nào khi đứng đối diện với cái “niềm vui” mà Lời Chúa mang đến? Và điều quan trọng hơn, đó là “niềm vui” ấy phải tồn tại trong ta, sinh hoa kết trái dồi dào trong ta, rồi lan tỏa trở thành “niềm vui” cho mọi người Chúa gởi đến cho ta. Trước tiên cần nhận diện, “niềm vui” mà Lời Chúa mang tới là “niềm vui” nào?

          Trong Tin Mừng Luca, niềm vui “ngợi khen Cha” của Đức Giêsu được đặt trong khung cảnh phấn khởi vui tươi sau đợt đi thi hành sứ vụ của Nhóm Bảy Mươi Hai môn đệ được thành công. Thật vậy để dọn đường cho sứ vụ của Đức Giêsu nơi những địa phương mà Người dự định tới rao giảng, Đức Giêsu đã gởi tới trước Nhóm Bảy Mươi Hai, cứ hai người một đi trước chuẩn bị…Và sứ vụ đã kết thúc với những thành quả tốt đẹp. Nhóm trở về HỚN HỞ khoe các thành công đã gặt hái được: “…cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con” (x.Lc 10,17-19). Tuy nhiên Đức Giêsu cảnh báo: “niềm vui” đích thực không phải là những thành công trước mắt, làm được một vài dấu lạ, mà là “niềm vui” người môn đệ được thông hiệp vào cộng đoàn cánh chung của Đức Giêsu: “hãy mừng vì tên anh em đã được ghi trên trời” (x.Lc 10,20). Chính trong bầu khí đầy phấn khởi ấy, Đức Giêsu đã HỚN HỞ, VUI MỪNG dâng lên Cha lời chúc tụng (Lc 10,21).

          Ngược lại, trong Tin Mừng Mathêu, lời Đức Giêsu ca khen Cha được đặt trong một văn mạch bị chống đối. Thật vậy, trong Mathêu 10, Đức Giêsu nói thật cho môn đệ biết những khó khăn, thách đố, đòi hỏi của sứ vụ truyền giáo: môn đệ như chiên đi vào giữa bầy sói (x.Mt 10,16), phải từ bỏ, phải vác Thập Giá, phải dám mất mạng…(10,37-39); Tuy nhiên, môn đệ vẫn vững tin, đầy niềm vui an ủi vì trong môn đệ, Thánh Thần hiện diện, hành động, ứng phó (10,20) và nhất là được Đức Giêsu đồng hóa với Người và với Cha (10,40).

          Vậy “niềm vui” của môn đệ - trong Mathêu lẫn Luca - không cốt yếu nằm ở nơi những thành công bên ngoài, trước mắt của công việc mình làm, không phải là những hả hê đắc chí vì con người, bản lĩnh của cá nhân hay phe nhóm được thể hiện; Nhưng đó là “niềm vui” được có Thiên Chúa ở cùng, biến con người môn đệ thành nơi chốn, dấu chỉ về sự hiện diện, đồng hành của Ba Ngôi Thiên Chúa ngay tại thế (x.Mt 10,20.40), đến độ một việc làm nhỏ bé tầm thường được làm “cho môn đệ” hay “trong tư cách môn đệ” đều được Thiên Chúa bảo đảm có giá trị cứu rỗi (x.Mt 25,34-35…).

          Những gì Đức Giêsu chỉ mới báo trước trong bài giảng về sứ vụ, thì qua chương 11, Matthêu đã đưa ra hình ảnh minh họa sống động bằng chính cuộc đời của Gioan Tiền Hô:

-        Hoàn cảnh bên ngoài: Gioan Tẩy Giả bị ở tù vì đã can đảm sống theo đường công chính; Trong khi đó kẻ tội lỗi gian ác vẫn phây phây làm vua, cứ ngang nhiên giựt vợ của anh mình (x.Mt 14,3-5).

-        Các ngoại cảnh bất công ấy đã tác động mạnh đến nội tâm, tầm nhìn của Gioan; Cộng thêm thái độ sống hiền hòa, tha thứ của Đức Giêsu…đã khiến Gioan hoang mang; Không biết sứ điệp mình đã khổ công loan báo có đúng hay không? Vị Thẩm Phán công minh nghiêm khắc như ông đã khẳng định (x.Mt 3,10.12) đâu không thấy? Còn tội ác, bất công vẫn ngập tràn, người công chính bị hại…! Phải chăng ông đã lầm?

May thay, Gioan đã không quyết định theo cảm tính, tầm nhìn giới hạn của mình. Ông khiêm tốn chọn vị trí làm môn đệ trong tương quan với Đức Giêsu: dù bị tù, ông vẫn tiếp xúc với Đức Giêsu, ông sai hai môn đệ đến thỉnh ý Người. Chính trong cảnh tối tăm cả hồn lẫn xác đó, Gioan đã được Đức Giêsu tôn vinh. Ông đã làm mọi việc trong tư cách là người môn đệ, ông đã được Thiên Chúa (Đức Giêsu) tôn vinh ngay cả lúc ông đang ở dưới đáy vực tối tăm. Đó là “niềm vui” của Gioan, “niềm vui” Đức Giêsu phải lớn lên, còn ông phải nhỏ lại (x.Ga 3,29b-30).

          Chính trong bối cảnh đó mà Tin Mừng Matthêu thuật lại lời ca khen Cha của Đức Giêsu. Thực ra lời của Đức Giêsu trong bài đọc Tin Mừng hôm nay gồm ba ý hướng khác nhau:

1.  Lời ngợi khen thờ lạy hướng trực tiếp về Cha (11,25-26).

2.  Mặc khải tương quan thần linh giữa Cha và Con; Qua đó Con có đủ tư cách, năng lực mặc khải Cha cho ai mà Người Con muốn (11,27).

3.  Từ đó mời thính giả hãy đến với Đức Giêsu và đón nhận “ÁCH” (tức mặc khải) của Người (11,28-30).

1)    NGỢI KHEN, THỜ LẠY Ý CHA (câu 25-26).

-        “Vào lúc ấy”: đó là thời kỳ khó khăn, cuối Matthêu 10 và đầu Matthêu 11 đã xác định như vậy. Thực tại trước mắt thì ta không thể thay đổi được; Vậy điều ta có thể làm là gì?

-        “lạy Cha…”: Đức Giêsu đã không thất vọng, Người chạy đến với Cha. Đây là sứ điệp trọng tâm mà Matthêu muốn gởi đến cho chúng ta khi phải đối đầu với các gian truân trong sứ mạng: - Gioan Tẩy Giả trong cảnh ngục tù đã chạy đến với Đức Giêsu; - Đức Giêsu chạy đến cùng CHA. Gioan còn hoang mang hỏi Đức Giêsu: “Thầy có thật là Đấng phải đến không hay chúng tôi còn phải đợi ai khác” (x.Mt 11,3). Còn Đức Giêsu thì hoàn toàn tin tưởng phó thác vào Cha: “Con ngợi khen Cha!”; Đức Giêsu đọc được trong nghịch cảnh ý định, đường lối diệu kỳ của Cha: “vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn” (11,25b); và thờ lạy dự tính đó của Cha: “Vâng lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha” (11,26). Gioan đến với Đức Giêsu trong tâm trạng bất an, chao đảo; Còn Đức Giêsu đến với Cha trong tâm tình phó thác thờ lạy. Gioan đến với Đức Giêsu như một “thân chủ” đến xin tư vấn: học trò ông hỏi Đức Giêsu chỉ đơn giản bằng đại danh từ ngôi thứ hai số ít, dịch sát là “ông có phải là đấng phải đến…?”; Còn Đức Giêsu thân thưa với Thiên Chúa bằng danh từ “Bố ơi”, như một em bé đang tin cậy thỏ thẻ thưa chuyện với Ba của mình. Cho dù hoàn cảnh trái ngang, Đức Giêsu luôn xử sự như một người con thảo, hoàn toàn thần phục ý Cha.

-      “giấu bậc khôn ngoan thông thái, nhưng mạc khải cho kẻ bé mọn”: để hiểu câu trên có lẽ phải trở về vườn Eđen với hai cây biểu tượng: cây trường sinh và cây biết thiện ác. Ơn cứu độ, Nước Trời là ân huệ Thiên Chúa cho không được biểu lộ qua Cây Trường Sinh: con người chỉ cần đơn sơ như một em bé, Cha cho thì cứ nhận và thế là hạnh phúc. Tiếc thay Adam, Eva lại muốn ăn Trái Cấm, muốn tự mình hiểu biết làm chuẩn cho mình nên như thần linh (x.St 3,5) trở nên “tinh khôn”, thông minh thông thái (x.St 3,6); khốn thay, ăn vào là mất tất cả. Do đó, ai muốn chạy theo “tinh khôn” thì đã tự mình làm ra mù trước mặc khải của Thiên Chúa; Còn ai cứ đơn sơ đón nhận Trái Trường Sinh thì ngày sẽ càng đi sâu vào dự tính yêu thương của Thiên Chúa. Cuộc đời vua Salomon cũng là một minh họa cho Mt 11,25b: lúc mới lên ngôi, Salomon thấy mình chỉ là một “thanh niên bé nhỏ”, “không biết cầm quyền trị nước” (1V 3,7), do đó ông mới xin Chúa ơn “biết lắng nghe” và ơn “phân biệt phải trái” để hoàn tất sứ vụ làm vua mà Chúa đã trao (3,9), kết quả là ông có tất cả. Thế nhưng khi ông đã nổi danh thông minh hiểu biết và chạy theo những thứ đó thì cuối đời ông đã rơi vào sai trái.

Như vậy, cách nói “giấu hạng khôn ngoan…mặc khải cho kẻ bé mọn” không thể hiểu là Thiên Chúa thiên vị. Bởi vì ngay trước đó, trong Bài giảng về sứ vụ, Đức Giêsu đã buộc các môn đệ phải cộng khai loan Tin Mừng cho tất cả mọi người (x.Mt 10,26-27). Tuy nhiên những ai “tự nhốt” tâm hồn của họ trong cái “pháo đài” “khôn ngoan thông thái” do họ tạo ra đến độ không còn chỗ nào cho tha nhân, cho Lời Chúa thì quả thật mặc khải của Chúa đành đứng bên ngoài tâm hồn họ (giống như trường hợp anh biệt phái trong Lc 18,9-14: hồn anh đầy tràn “công chính” đến độ trào ứa ra bên ngoài bằng thái độ khinh dễ tha nhân và không cần cầu xin Thiên Chúa điều gì. Kết quả, anh ta không được công chính hóa). Còn kẻ bé mọn là những người có cõi lòng luôn rộng mở ra cho Thiên Chúa, phó thác, để Thiên Chúa xâm chiếm con người mình bằng các dự tính yêu thương từ ngàn đời của Thiên Chúa (như Đức Maria, Thánh Giuse). Họ luôn chạy đến cùng Chúa như trẻ thơ tìm nơi nương náu trong vòng tay yêu thương của cha mẹ.

2)      Tỏ lộ uy quyền thần linh của Người Con: “Cha tôi trao phó mọi sự cho tôi” (11,27a). Chính trong cảnh chống đối, Đức Giêsu bày tỏ uy quyền thần linh cho mọi người. Chi tiết này báo trước thời điểm mặc khải chung cuộc Người là Con Thiên Chúa ngay lúc gục đầu tắt thở trên cây Thập Giá (x.Mt 27,54; Mc 15,39). Trong giây phút lạ lùng ấy, nhóm được mặc khải về Mầu Nhiệm Con Thiên Chúa lại là viên sĩ quan và đám lính Rôma đã đóng đinh Người (x.Mt 27,54).

Vậy điều mà Cha và Con muốn mặc khải cho nhân loại chính là cho họ biết Thiên Chúa chủ tể vũ hoàn là CHA và Đức Giêsu là CON và ơn cứu độ chính là cho họ thông hiệp với tương quan Cha – Con ấy của Thiên Chúa (x.Ga 17,3). Adam, Eva đã đòi làm chúa bằng cách khước từ ơn gọi làm người, kết quả là mất tất cả. Đức Giêsu đã hồi phục phẩm giá nhân loại bằng cách làm người cho đến cùng; chính khi đi đến tột cùng nỗi khốn cùng của nhân loại thì lúc ấy Mầu Nhiệm Thiên Chúa được tỏ lộ trọn vẹn cho con người và quyền năng thần linh cũng được biểu lộ nơi xác thân Giêsu nhân loại.

Chính vì thế lời tiếp theo Đức Giêsu ngỏ với nhân loại khổ đau là:

3)      “Hãy đến cùng tôi”…“Hãy học với tôi”…:trong thân phận làm người bất lực, khổ đau…Đức Giêsu đã chạy đến với Cha, ca tụng đường lối của Cha, thờ lạy Ý Cha cho đến chết…Chính lúc đó Người được “nghỉ ngơi, bồi dưỡng”. Đức Giêsu mời nhân loại khổ đau hãy bắt chước Người, “vác Thập Giá của mình” mà theo Người. Đó chính là con đường hữu hiệu duy nhất đưa nhân loại đến ơn cứu độ.

Trong vườn Eđen đầy hạnh phúc, Adam lại đi vào cơn cám dỗ muốn “biết”, muốn “khôn ngoan thông thái” như Chúa, muốn tự mình giải quyết mọi vấn đề không cần đến Chúa…Rốt cuộc là mất tất cả, phải xấu hổ, sợ hãi trốn tránh Thiên Chúa; Nhân loại trầm luân!

Giờ đây Con Thiên Chúa đảm nhận phận làm người với tất cả những hậu quả đau thương đó, nỗ lực chiến đấu thắng vượt mọi cám dỗ để, trước mọi khó khăn, thay vì cho mình là “khôn ngoan thông thái” tự mình tìm giải pháp thì Đức Giêsu đã khiêm nhường, hiền hậu chạy đến trao phó mọi sự cho Cha, đón nhạn Ý Cha trong tâm tình ngợi khen, thờ lạy. Và nhân loại được hồi phục! Đức Giêsu đã mở ra con đường sống, mời nhân loại hãy như trẻ thơ đến với Thiên Chúa là Cha; hãy đến với Người (Đức Giêsu) để được nghỉ ngơi bồi dưỡng, mọi khổ nhục hãy phó thác cho Người. Phải can đảm nhìn nhận sự nhỏ bé, bất lực, vất vả, gánh nặng không sao đảm đương nổi của mình rồi “Hãy đến cùng Tôi…Hãy học với Tôi”…Học cái HIỀN HẬU, KHIÊM TỐN và sẵn sàng đón nhận cái ÁCH NHẸ NHÀNG của Tôi và tận hưởng hồng ân NGHỈ NGƠI BỒI DƯỠNG do Tôi mang tặng.




Frère Đình Long FSC


Tin liên quan:
BẾ MẠC TUẦN TĨNH TÂM NĂM – 2020 [26.06.2020 21:00 | 454 hits]
LỜI KHAI MẠC CỦA SƯ HUYNH GIÁM TỈNH [26.06.2020 20:49 | 386 hits]
SUY NIỆM CHÚA NHẬT III A PHỤC SINH [24.04.2020 20:42 | 327 hits]
CHÚA NHẬT III A PHỤC SINH [24.04.2020 20:41 | 327 hits]
BÀI HỌC TỪ LỜI CHÚA – 2PS [18.04.2020 22:18 | 371 hits]
SUY NIỆM CHÚA NHẬT II ABC PHỤC SINH [16.04.2020 10:34 | 344 hits]
CHÚA NHẬT II ABC PHỤC SINH [16.04.2020 10:32 | 309 hits]


Bản để inIn bản tin  Lưu dạng fileLưu bản tin  Gửi tin qua emailGửi cho bạn


Ý kiến của bạn về bài viết:
PHÂN TÍCH VÀ SUY NIỆM LỜI CHÚA CHÚA NHẬT XIV A THƯỜNG NIÊN
Tên bạn: *  (Ghi đầy đủ Họ và Tên có dấu của bạn)
Email: *  (Địa chỉ Email có thật của bạn)
Thảo luận *
(Vùng Soạn Thảo, nội dung soạn thảo phải rõ ràng, có tính chất phù hợp với nội dung thảo luận theo tin tức trên)

Mã kiểm tra chống SPAM:
Mã kiểm tra chống SPAM

Lặp lại mã kiểm tra: *

Những bản tin khác:
 SỰ CỨU CHUỘC [01.10.2020 14:24 | 338 hits]
 SUY NIỆM LỄ HIỆN XUỐNG ABC [30.05.2020 15:00 | 437 hits]



Gửi tin
Lên đầu trang
 
Lời Thánh Gioan Lasan 
Vì anh em là đại sứ và là thừa tác viên của Đức Giêsu Kitô trong công việc mình làm, anh em phải hành động giống như đại diện chính Đức Giêsu Kitô vậy. Người muốn học sinh thấy chính Người trong anh em và đón nhận lời anh em dạy dỗ như chính Người dạy dỗ chúng .
MR 195,2,1.
 
Tìm Kiếm 

 
Trung Tâm La San Đà lạt 

ALBUM NHẠC LASAN
Mừng kính thánh Gioan La San
Duy Quyết
Hiến lễ đời con
Diệu Hiền
Gặp gỡ Thiên Chúa
Xuân Trường
Chúa nói yêu con
Duy Quyết
Chúa Giêsu Ngự Trị Lòng Ta
Duy Quyết
19 - La San Đi Tới
18 - Hoa Trái Dặm Trường 5
17 - Chung Tay Tiếp Bước
16 - Hoa Trái Dặm Trường 4
15 - Mái Trường La San
 
Thống Kê 
 Khách: 001
 Thành viên: 000
 Đang truy cập 001
 Tổng lượt truy cập 000000001
 
Lịch Tra Cứu Bài Vở 
Tháng Năm 2021
T2T3T4T5T6T7CN
          1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30
31            
 <  > 
Trang Thông Tin của Tỉnh Dòng La San Việt Nam
53B Nguyễn Du, P. Bến Nghé, Quận 1, Tp. Hồ Chí Minh
ĐT: 02838229934 - Email Ban Quản Trị : [email protected]

Lên đầu trang